Tranh Salvador Dali

XIN CHÀO CÁC BẠN ĐẾN VỚI BLOG PHẠM HỮU HOÀNG
Hiển thị các bài đăng có nhãn tùy bút phạm hữu hoàng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tùy bút phạm hữu hoàng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

THÁNG CHẠP VẮNG ANH


         Từ lúc anh rời bỏ cuộc chơi với bằng hữu ra đi mãi mãi, cuộc sống ồn ào, xô bồ vẫn trôi qua từng ngày theo nhịp bước thời gian. Những người bạn, người em của anh ngồi lại với nhau bên ly cà phê đắng, bên ly rượu cay nồng, trong một giây phút tĩnh lặng nào đó bất giác ai nấy đều có chung cảm giác, anh vẫn còn đâu đây. Gương mặt, lời nói, nụ cười khinh bạc của anh trước bao sự lố lăng của cuộc đời vẫn còn nguyên đó. Buổi chiều tan tầm, không ai còn thấy anh phơi phới râu tóc lái chiếc xe Hon Đa cũ kĩ xuôi trên con đường Lê Hồng Phong phường Bình Định. Nhưng giọng đọc ấm áp của anh trên đài truyền thanh thì với bạn nghe đài thị xã An Nhơn biết thuở nào quên. “ Bình Râu”, cái tên thật bình dị, quá đỗi thân thương với những người yêu mến anh. Một người chưa bao giờ cho mình là nghệ sĩ nhưng lại nghệ sĩ hơn biết bao kẻ tự xưng nhà nọ nhà kia…Một người luôn sống hết mình với bạn bè dù trong bạn bè không phải ai cũng cùng chung ý nghĩ. Một người luôn bao dung với thế hệ đi sau dù đôi lúc những đứa em  gây cho anh điều phiền muộn. Một người vào tận Sài Gòn đối mặt với nỗi đau đớn bởi căn bệnh hiểm nghèo nhưng vẫn canh cánh “ Nhành lan tím, góc sân quen” của quê hương máu thịt. Một người chưa bao giờ làm thơ để trở thành nhà thơ nhưng đã để lại trong lòng người những vần thơ xúc động. Một lối sống ngay thẳng, thủy chung, có trách nhiệm, anh như cây thông hát mãi khúc ru làm đẹp cho đời. Có nhũng người nói bao điều lớn lao nhưng rồi ra lại hóa thành tầm thường vô vị. Ngược lại, có những người sống lặng lẽ bình thường, nhưng khi mất đi, niềm thương tiếc trào dâng biết lúc nào phôi pha. Từ qui luật muôn đời ấy, có thể nhận ra, dù anh đã đi vào cõi vĩnh hằng nhưng một điều chắc chắn rằng, anh không bao giờ mất đi trong lòng bạn bè, người thân còn ở lại

                                                                                          
KHÔNG ĐỀ
Nhẹ như làn gió thoảng
lướt qua chốn phù hoa
còn chút hương để lại
với đời không phôi pha
một chút hương thanh khiết
sáng trong giữa đời thường
đẹp như tình bằng hữu
mãi mãi đến vô thường
                           P H H

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ



  
          Trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng có những kỉ niệm đẹp lưu giữ mãi trong lòng . Với chúng tôi, ba năm đèn sách dưới mái trường trung học phổ thông An Nhơn 1 đã để lại bao nhiêu kỉ niệm không thể mờ phai. Và cũng chính từ mái trường thân yêu này, một ngày mùa hè năm 1979, chúng tôi chia tay nhau, tạm biệt thầy cô giáo, tạm biệt mái trường, bỏ lại phía sau cái thời tuổi trẻ hồn nhiên vụng dại để bước vào cuộc đời rộng lớn. Từ đó, mỗi người một phương lo tạo dựng sự nghiệp. Người ra Bắc, kẻ vào Nam, người lên Tây Nguyên, người đi du học nước ngoài…Cũng có người gắn bó với quê nhà với nhiều ngành nghề khác nhau. Nhưng chúng tôi vẫn hướng về mái trường xưa với một tình cảm thân thương.    
          Còn nhớ, thế hệ cựu học sinh 79 bước vào trường năm 1976, một năm sau ngày miền nam được giải phóng. Cả huyện An Nhơn bấy giờ chỉ có một trường trung học phổ thông duy nhất. Bởi vậy, bạn học cùng lớp ở rải khắp các xã, thị trấn trên địa bàn huyện. Có đứa ở khu đông Nhơn Hạnh, Nhơn Phong ; có đứa ở cánh tây Nhơn Phúc, Nhơn Lộc; có người ở cánh bắc Nhơn Thành, Đập Đá… Đây là thời điểm đất nước vừa trải qua cuộc chiến tranh ác liệt kéo dài, lại thêm thời bao cấp đầy khó khăn. Ngày ấy, hầu hết chúng tôi đến trường trên những chiếc xe đạp cà tàng. Áo quần may bằng thứ vải rẻ tiền được phân phối theo tiêu chuẩn xã viên hợp tác xã hoặc tem phiếu cán bộ công nhân viên nhà nước. Trường lớp tuềnh toàng, sách vở thiếu thốn, cả tổ chỉ có vài bộ sách giáo khoa cũ mượn ở thư viện, chuyền tay nhau mà đọc. Thời chúng tôi học chưa có công nghệ thông tin hiện đại, không biết game online, không phim ảnh Hàn Quốc, không hát karaoke…Nhưng chúng tôi có cả một tình yêu và lẽ sống cao cả. Yêu trường, yêu lớp, yêu quí bạn bè, cả những mối tình ngây thơ, trong sáng tuổi học trò, yêu kính thầy cô giáo tuy cuộc sống quá đạm bạc nhưng vẫn hết lòng tận tụy với học sinh …
                      alt