Từ lúc anh rời bỏ cuộc chơi với bằng hữu ra đi mãi mãi, cuộc sống ồn ào, xô bồ vẫn trôi qua từng ngày theo nhịp bước thời gian. Những người bạn, người em của anh ngồi lại với nhau bên ly cà phê đắng, bên ly rượu cay nồng, trong một giây phút tĩnh lặng nào đó bất giác ai nấy đều có chung cảm giác, anh vẫn còn đâu đây. Gương mặt, lời nói, nụ cười khinh bạc của anh trước bao sự lố lăng của cuộc đời vẫn còn nguyên đó. Buổi chiều tan tầm, không ai còn thấy anh phơi phới râu tóc lái chiếc xe Hon Đa cũ kĩ xuôi trên con
đường Lê Hồng Phong phường Bình Định. Nhưng giọng đọc ấm áp của anh trên đài
truyền thanh thì với bạn nghe đài thị xã An Nhơn biết thuở nào quên. “ Bình
Râu”, cái tên thật bình dị, quá đỗi thân thương với những người yêu mến anh. Một
người chưa bao giờ cho mình là nghệ sĩ nhưng lại nghệ sĩ hơn biết bao kẻ tự
xưng nhà nọ nhà kia…Một người luôn sống hết mình với bạn bè dù trong bạn bè
không phải ai cũng cùng chung ý nghĩ. Một người luôn bao dung với thế hệ đi sau
dù đôi lúc những đứa em gây cho anh điều
phiền muộn. Một người vào tận Sài Gòn đối mặt với nỗi đau đớn bởi căn bệnh hiểm
nghèo nhưng vẫn canh cánh “ Nhành lan tím, góc sân quen” của quê hương máu
thịt. Một người chưa bao giờ làm thơ để trở thành nhà thơ nhưng đã để lại trong
lòng người những vần thơ xúc động. Một lối sống ngay thẳng, thủy chung, có
trách nhiệm, anh như cây thông hát mãi khúc ru làm đẹp cho đời. Có nhũng người
nói bao điều lớn lao nhưng rồi ra lại hóa thành tầm thường vô vị. Ngược lại, có
những người sống lặng lẽ bình thường, nhưng khi mất đi, niềm thương tiếc trào
dâng biết lúc nào phôi pha. Từ qui luật muôn đời ấy, có thể nhận ra, dù anh đã
đi vào cõi vĩnh hằng nhưng một điều chắc chắn rằng, anh không bao giờ mất đi
trong lòng bạn bè, người thân còn ở lại
KHÔNG ĐỀ
Nhẹ như làn gió thoảng
lướt qua chốn phù hoa
còn chút hương để lại
với đời không phôi pha
một chút hương thanh khiết
sáng trong giữa đời thường
đẹp như tình bằng hữu
mãi mãi đến vô thường
P H H